 Chương , Tào Thực và Tào Hùng .
Tào Thực tự Tử Kiến rất thông minh đĩnh ngộ, có tài văn thơ nên Tháo muốn lập làm Thế Tử.
Giả Hủ hiến kế cho Tào Phi cứ làm như vầy, như vầy . . .
Từ đó, mỗi khi Tháo xuất quân, Tào Thực vẫn làm thơ tán tụng công đức của cha, riêng Tào Phi chỉ cúi đầu bái lạy, giọt lệ sụt sùi ai thấy cũng cảm thương y .
Lâu dần Tào Tháo nghĩ :
- Tào Thực có tài nhưng xem ra chân tình cốt nhục không bằng Tào Phi , vì đó Tháo quyết tâm lập con trưởng là Tào Phi làm Thế Tử.
Khi cung thất ở Nghiệp Quận được hoàn thành nguy nga lộng lẫy . Tháo sai đi lấy các giống kỳ hoa dị thảo về trong ở ngự uyển.
Lại sai sứ sang Ðông Ngô để lấy cam Ôn Châu.
Tôn Quyền lúc đó còn đang tôn nhường Tào Tháo nên cho lựa bốn chục gánh cam hảo hạng ngày đêm đưa về Nghiệp Quận.
Bọn phu gánh cam đi lâu mệt mõi, bỗng gặp một đạo sĩ hình dong cổ quái bảo họ rằng :
- Ðể bần đạo gánh cho một quãng .
Bọn phu mệt quá ưng thuận liền. Thế là đạo sĩ lần lượt gánh cho mỗi người phu một quãng đường, rồi đưa bọn phu gánh lại, thấy gánh nhẹ hẳn đi .
Lúc chia tay, đạo sĩ dặn vị quan coi đoàn phu gánh cam rằng :
- Nếu Ngụy Vương có hỏi, nói là có Tả Từ tức Ô Giác tiên sanh hỏi thăm Ngài nhé !
Về đến Nghiệp Quận, cầm dâng lên Tháo, bóc một trái, Tháo ngạc nhiên, ở trong rỗng tuếch .
Tháo hỏi, vị quan chở cam trình lại câu chuyện Tả Từ gánh hộ cam và gởi lời hỏi thăm lên Ngụy Vương.
Giữa lúc ấy lại có quân vào bẩm :
- Tả Từ tiên sanh xin vào yết kiến . Tháo cho vào, vị quan chở cam thưa ngay : đúng là người này.
Tào Tháo nạt :
- Sao ngươi lại lấy ruột cam của ta ?
Tả Từ lập tức lấy một trái, bóc ra vừa thơm vừa ngọt dâng lên Tào Tháo.
Tháo cho ngồi ăn cơm, Tả Từ ăn hết cả một con dê lớn mà vẫn kêu đói !
Một lát, Tả Từ kể rằng có ba cuốn Thiên Thư muốn tặng cho Tào Tháo nếu Tào Tháo chịu theo lên núi tu hành.
Tào Tháo nói :
- Ta vẫn có muốn về ẩn dật, ngặt vì thưa có ai thay thế.
Tả Từ đáp :
- Theo tôi lên nhường tước vị cho một người có đủ tài đức, đó là Ích Châu Mục Lưu Huyền Ðức .
Tháo đùng đùng nổi giận :
- À ra tên này là tay sai của Huyền Ðức.
Tức thời sai lính mang Tả Từ ra đánh đòn. Lính đánh thật mạnh mà Tả Từ chẳng kêu một tiếng, lại lăn ra ngủ !
Tháo cho mang vào ngục, trói tay xiết chân thật kỹ. Nhưng quân canh vừa quay đi thì dây trói, xích sắt lại đã sút tung ra hết.
Tháo không cho ăn uống gì luôn bảy ngày, quân canh nhìn vào,thấy Tả Từ lại càng hồng hào béo tốt hơn trước.
Tháo không còn biết cách nào trị được.
Một bửa, Tháo đãi đại yến các quan thì Tả Từ đi guốc gỗ đã lù lù hiện ra trước mặt.
Muốn thử tài Tả Từ, Tháo đòi có món gan rồng nấu canh.
Tả Từ liền vẽ lên tường một con rồng rồi phát tay một cái,bụng rồng bỗng mở, Tả Từ lấy ra nguyên một bộ gan tươi !
Tháo lại đòi có bông mẫu đơn giữa lúc mùa đông.
Tả Từ liền cho bê một cái chậu tới, phun vào một ngụm nước tức thời trổ lên hai đóa mẫu đơn tuyệt đẹp . Lúc đó đầu bếp dâng món gỏi cá lên.
Tả Từ nói :
- Phải có cá Lư sông Tùng Giang cách đây ngàn dậm mới ngon .
Nói rồi lấy cần câu ra cái ao trước vương cung câu một lát được mấy chục con cá Lư lên dâng Tào Tháo. Tháo cho xem xét thật kỹ thì quả là cá Lư không sai.
Từ lại lấy một chén rượu trên án mời Tào Tháo uống.
Tháo nghi hoặc bảo :
- Ngươi hãy uống trước . . .Tả Từ liền rút chiếc trâm, rạch ra làm đôi, uống một nửa. Còn một nửa dâng cho Tháo.
Tháo gạt sang bên không dám uống, Tả Từ liền tung chén lên không trung, hóa thành một con chim cưu bay vòng quanh điện ! Chợt nhìn thấy Tả Từ đã biến đâu mất.
Tháo quát quân lính đi tìm bắt Tả Từ thì một lúc bắt được mấy trăm Tả Từ giống hệt nhau : Nghiêng Một mắt , thọt một chưn mũ mày guốc gỗ, thật là dị tướng !
Tháo sai lấy máu heo, máu dê hắt vào rồi đem chém.
Chém một lúc mấy trăm Tả Từ thì từ các cổ họng một luồng khí xanh bay lên, tụ lại hóa ra một Tả Từ nữa.
Từ vẫy một con hạc tới, cưỡi lên, cười gọi xuồng rằng :
- Chuột đất theo cọp vàng. . . gian hùng hết kiếp !( Ý nói tháng giêng năm Tí , Ngụy vương chết )
Giữa lúc đó, các thây Tả Từ lóp ngóp đứng dậy .
Các quan đều ôm mặt chạy trốn.
Tào Tháo kinh hãi ngã xuống chết ngất ! 

Hồi 69

Bói Kinh Dịch, Quản Lộ tiên tri
Ðánh gian hùng, trung thần tuẫn tiết
Về cung, Tào Tháo phát bịnh, uống thuốc cũng không thuyên giảm Hứa Chi bèn tiến cử một tay bói Dịch giỏi như thần tên là Quản Lộ, người ở Bình Nguyên, dung mạo xấu xí nhưng có tài uyên thâm, tinh thông lý số, và khoa xem tướng .
Tháo mừng lắm, cho mời Quản Lộ tới.
Lộ vào cung bái yết xong.
Tháo bảo xem bịnh rồi hỏi bịnh thế nào ?
Lộ gieo quẻ nói :
- Ðây là ảo thuật của Tả Từ mà thôi, cũng không đáng ngại lắm !
Tháo thấy an tâm và tự nhiên bịnh thấy bớt đi nhiều.
Tháo bảo thử bói tiếp việc thiên hạ xem sao.
Quản Lộ đoán rằng :
- Vào tháng giêng năm Kiến An thứ 24 thì lợn vàng gặp cọp bị gãy một chân (sau ứng vào việc Hạ Hầu Huyên bị giết ở núi Ðịnh Quân).
Tháo hỏi mình sẽ truyền ngôi được bao lâu, thì Quản Lộ đoán rằng :
- Trong cung được an thần vị, con cháu đại quí (ứng vào việc Tào Phi sau lên ngôi Hoàng đế ).
Tháo lại bảo xem tướng.
Quản Lộ nói :
- Ngôi nhân phẩm đã lên tới Vinh hoa tột bậc, còn cần gì phải xem tướng .
Tháo muốn ban quan tước cho Quản Lộ.
Quản Lộ tạ từ rằng :
- Tôi mạng mỏng đức hèn, không xứng đáng để làm quan .
Tháo lại bảo xem tướng cho các quan đang hiện diện.
Quản Lộ Nhìn khắp lượt rồi nói :
- Các vị này đều là bầy tôi đời trị cả .
Tào Tháo lại hỏi thêm chi tiết, Quản Lộ từ chối không nói rõ.
Lại bảo bói xem hai nước Ðông Ngô, Tây Thục ra sao ?
Quan Lộ bói xong thưa rằng :
- Tôn Quyền sẽ mất một đại tướng . Tây Thục sắp xâm phạm biên cương.
Còn đang nghi hoặc, chợt có quân về báo :
- Bên Ðông Ngô, đô đốc Lỗ Túc trấn thủ ở Lục Khẩu đã mắc bịnh từ trần rồi .
Tháo bảo sai người đi ngay thám thính ở Hán Trung thì mấy ngày sau người này về báo, Lưu Bị sai Mã Siêu và Trương Phi tới đóng quân ở Hạ Biện, có ý đánh ải nà
Tháo muốn cử binh đi đánh Thục ngay nên lại bảo Quản Lộ gieo quẻ.
Lộ bói xong nói :
- Xin đại Vương chớ khinh động. Hứa đô sắp bị một trận hỏa tai khủng khiếp !
Tào Tháo tin lời, không xuất quân nữa. Lại sai Tào Hồng đem quân giúp Hạ Hầu Huyên, Trương Hấp giữ Hán Trung, sai Hạ hầu Ðôn luôn tuần phòng ở Hứa Ðô phòng sự bất trắc, sai Vương Tất gìn giữ cẩn mật Hoàng Cung.
Bây giờ ở Hứa Ðô có Cảnh Kỷ, tự Quý Hạnh, vốn quê ở Lạc Dương, chơi bời thân mật với quan Tư Trực là Vi Hoảng. Thấy Tháo lạm quyền thì Cảnh Kỷ bất bình lắm, bà Cảnh Kỷ, tự Hoảng Hạnh, vốn
- Giặc Tháo thế nào cũng cướp ngôi Vua. Ta là tôi con nhà Hớn, phải tính sao đây ?
Vi Hoảng nói :
- Tôi có bạn là Kim Vy vẫn có lòng diệt Tào, phò Hớn lại chơi thân với Vương Tất giữ Hoàng Cung. Nên nhờ y việc có thể thành .
Hai người bèn đến nhà Kim Vy dò la ý tứ thấy quả thực Kim Vy có lòng trung nghĩa bèn đem chuyện định lập kế diệt Tào ra nói .
Kim Vy vui lòng hưởng ứng rồi nói :
- Ta nên giết Vương Tất, đoạt lấy ngự lâm quân, phò hộ xa giá Thiên Tử rồi liên kết với Lưu mà diệt Tháo .
Kim Vy lại bầy mưu thêm :
- Trước đây Tào tháo có giết quan Thái y là Kiết Bình. Nay có hai con cha Kiết Bình ẩn náu ở Hứa Ðô này, anh là Kiết Mạc, em là Kiết Mục. Nhờ họ giúp sức, thế nào họ cũng hết lòng .
Sau đó Kim Vy mời Kiết Mạc, Kiết Mục đến bàn rằng :
- Rằm tháng giêng này, có lẽ Nguyên Tiêu, khắp nơi sẽ treo đèn. Vậy Cảnh Kỷ và Vi Hoảng hãy tụ tập thủ hạ kéo vào dinh Vương Tất, hễ thấy lửa cháy là ùa vào giết Vương Tất đi, tôi thì vào cung rước Thiên Tử lên lầu Ngũ Phụng, triệu bá quan đến dụ về đánh giặc Tào.
Các anh em Kiết Mạc, Kiết Mục thì đánh từ ngoài vào thành, phóng hỏa làm hiệu, đợi Thiên Tử giáng chiếu là tiến ra Nghiệp Quận bắt Tào Tháo, đồng thời triệu Lưu Hoàng Thúc về .
Hẹn đúng như vậy mà làm, chớ như Ðổng Thừa khi trước !
Mọi người lại chích máu ăn thề rồi ai nấy lo phần sửa soạn đợi ngày giờ cùng ra tay. Cảnh Kỷ, Vi Hoảng mỗi người đều có mấy trăm người nhà dự bị sẳn khí giới, anh em Kiết Mạc cũng tụ tập hàng mấy trăm người nữa, lấy tiếng sắp sửa đi săn bắn.
Kim Vy tìm đến bảo Vương Tất :
- Uy đức Ngụy Vương nay bao trùm cả trăm họ, vậy nhân tiết Nguyên Tiêu nên cho khắp nơi treo đèn kết hoa để mừng cảnh thái bình.
Vương Tất khen phải, thế là hội Hoa Ðăng mở ra thật tưng bừng ! Chính Vương Tất cùng các Ngự Lâm quân mở tiệc trong dinh thật vui vẻ .
Thình lình ngoài dinh có lửa cháy, Tất chạy ra xem thì lửa đã bốc khắp nơi, rỗi tiếng hò tiếng hét chém giết vang trời ! Ðang lúc đó Cảnh Kỷ chạy tới, bắn một phát trúng vai Vương Tất. Tất chạy tới nhà Kim Vy . Vợ Vy chạy ra mở cửa lại tưởng là chàng về bèn hỏi lớn :
- Chàng đã bắt được Vương Tất chưa ?
Tất giật mình. biết là Kim Vy chủ mưu, liền chạy đi báo cáo cho Tào Hưu rõ.
Hưu liền kéo hơn ngàn người đi dẹp loạn Kim Vy và Cảnh Kỷ.
Lúc đó khắp nơi vang lên câu hô :
- Giắt giặc Tào để phò nhà Hớn !
Hạ Hầu Ðôn đang tuần phòng quanh Hứa Ðô bỗng thấy Kinh đô lửa cháy rực trời liền đem binh về cứu, một mặt bao vây ở ngoài, một mặt xông vào cứu ứng Tào Hưu.
Ðánh đến sáng, có tin Kim Vy và anh em họ Kiết bị giết cả rồi. Cảnh Kỷ, Vi Hoảng thế cô bị quân Hạ Hầu Ðôn bắt sống. Thế là gia quyến năm người chủ mưu đều bị bắt đem ra chợ chém hết. Tới lượt Cảnh Kỷ, Vi Hoảng bị đem ra hành hình.
Kỷ mắng chửi không ngớt bị quân đao phủ đâm vào miệng tới chết.
Vi Hoảng thì đập đầu cắn lưỡi tự vận.
Sau đó, Hạ Hầu Ðôn giải các quan tới Nghiệp Quận để Tào Tháo xử trí.
Tháo sai chôn một lá cờ đỏ bên tả , một lá cờ trắng bên hữu giáo trường rồi truyền :
- Ðêm đó, ai đi cứu hỏa thì đứng về phía cờ đỏ , ai ở nhà không đi thì đứng về phía cờ trắng .
Phần lớn các quan sang đứng bên phía cờ đỏ, chỉ có số ít đứng phía cờ trắng. .
Tức thời Tháo sai bắt hết các quan ở phía cờ đỏ đem ra chém hết, Tháo giảng giải :
- Các người chạy ra, không phải là đi cứu hỏa, mà chính là đi giúp sức quân giặc !
Còn số ít các quan bên phía cờ trắng đều được ban thưởng rất hậu rồi cho trở về Hứa Ðô.
Tào Tháo lại thấy lời tiên đoán của Quản Lộ là đúng.

Nói về Tào Hồng vào Hán Trung rồi cho Trương Hấp, Hạ Hầu Huyên đi giữ ở Ba Tây .
Mã Siêu thì tới Hạ Biện rồi 